CEO Unilever: Tôi xấu hổ với mức lương của mình

Thứ năm, 04/06/2015, 12:00 GMT +7

Mới đây, bạn Nguyễn Ninh Dũng - con trai anh Nguyễn Văn Sang đã dịch bài phỏng vấn rất ý nghĩa về CEO của Unilever.

Mặc dù mới học lớp 8 nhưng bạn Ninh Dũng đã có niềm say mê với tiếng Anh và các kiến thức quản trị doanh nghiệp, cũng như ham tìm hiểu và học hỏi các triết lý tích cực về cuộc sống và công việc. 

Trong đó có một triết lý vô cùng ý nghĩa: "Nếu bạn may mắn thuộc 2% dân số TG được giáo dục tốt, độc lập về tài chính và có thể làm bất cứ thứ gì mình thích thì trách nhiệm của bạn là tạo ra giá trị cho 98% dân số còn lại."

Bài dịch của bạn Ninh Dũng khá sát nghĩa với bản gốc tiếng Anh. Chúc bạn Ninh Dũng duy trì và phát huy sự hứng thú và khả năng này để có thể bước xa hơn trên con đường sự nghiệp trong tương lai của bạn. 

Tôi là F.I.T hân hạnh chia sẻ với Anh Chị và Các bạn bài dịch này của bạn Ninh Dũng để tham khảo!

Dịch giả: Nguyễn Ninh Dũng

Ben Jerry’s ,Dove ,Hellmann’s và Lipton đều có điểm chung nào? Tất cả đều là một trong số 400 thương hiệu được sở hữu bởi Unilever, một công ty Anh-Hà Lan được điều hành bởi giám đốc Paul Polman mang lại nguồn thu hơn 48 tỷ Euro năm vừa qua.

Khi  Polman lên điều hành vào năm 2009, ông đã đưa ra những quyết định táo bạo đối với những hàng hoá tiêu dùng chủ yếu. Trong số những quyết định đó là một cam kết lớn cho sự bền vững.  Ông đã thề sẽ “cut Unilever’s environmental footprint in half by 2020, và sẽ tăng gấp đôi quy mô kinh tế của Unilever cùng một thời điểm. Không trong số hai mục tiêu trên là dễ đoạt được khi mà  2 tỷ người trên trái đất đã và đang sử dụng sản phẩm của bạn mỗi ngày.

Để tập trung vào những mục tiêu lâu dài này, Polman còn làm những điều hiếm xảy ra đối với cổ đông, ông tuyên bố trong ngày đầu tiên đi làm là ông sẽ dừng hỗ trợ các hướng dẫn thu nhập và những báo cáo đầy đủ của từng quý. Ông cũng đã từng thẳng thắn về việc sự dư thừa lương của CEO, ông nói với tờ báo Washington rằng ông cảm thấy xấu hổ về số  tiền mà ông kiếm được. Trong năm 2014, tổng giá trị gói lương của ông ước tính đạt khoảng gần 10 triệu Euro.

Mặc dù một số nhà phân tích đã cảm thấy thất vọng vì tốc độ tăng trưởng của công ty không được đẩy nhanh hơn, những bình luận thế này đã chống đỡ cho danh tiếng của Polman với tư cách là một nhà lãnh đạo kinh tế toàn cầu với một lương tâm và ý trí. Ông nói với những tờ báo về cách lãnh đạo của ông, sự tiếp cận của ông đối với quản lí Unilever và động cơ của những quyết định  đi ngược với dư luận. Cuộc đối thoại đã được chỉnh sửa một ít về độ dài và sự chính xác.

Ông nghĩ cái gì là chìa khoá dẫn đến sự thành công trong sự nghiệp của ông và ông làm thế nào để đạt đến điểm cao nhất  mà ko phải là giữ nguyên ở vị trí giữa hay thậm chí vị trí cao cấp?

Câu hỏi đầu tiên luôn là: Thành công là gì? Tôi nghĩ điều quan trọng là phải đạt được những gì bạn đã đặt ra để đạt được.Trở thành một CEO thôi không phải là thành công. Tôi sẽ không liên kết thành công với bất kỳ một tên gọi hay một vị trí nào. Sự nghiệp của tôi là ở mức độ của sự may mắn. Tôi chưa bao giờ đặt mục tiêu cho vài năm. Tất cả những nơi mà chúng tôi từng sống- 12, 13 nước- và những công ty mà tôi từng làm việc cho đều là pha trộn của những hoàn cảnh và tình huống.

Anh nghĩ một ứng cử viên lý tưởng cho một công việc ngày nay sẽ nhìn như thế nào? Thế giới bây giờ đang thay đổi rất nhiều. Đối với tất cả mọi vị trí trong công ty, bao gồm vị trí của tôi, bạn cần làm việc rất chăm chỉ để học hỏi những kĩ năng mới mỗi ngày, nhưng bạn cũng cần loại bỏ những kĩ năng lỗi thời trong quá khứ. Vì vậy chúng tôi tìm những người có sự nhanh nhẹn làm điều đó và  một cấp độ nhất định của sự phục hồi và trí tò mò. Nhưng trên hết, khi tôi phỏng vấn mọi người -và tôi cố gắng phỏng vấn ít nhất một hay hai người một tuần để ở gần lại so với quá trình này- tôi nhìn vào giá trị của họ.Tôi luôn luôn nói rằng cơ hội lớn nhất của thành công là khi giá trị của một cá nhân được hoà đồng với giá trị của một tập thể.Khi đó mọi người cảm thấy thoải mái.Họ hoà hợp.Họ được chấp nhận.Họ còn làm mạnh giá trị của công ty, và cọ có xu hướng thành công hơn.

Ít hơn 30% mọi người cảm thấy vui vẻ khi làm việc ngày nay, nó là một thống kê đáng sợ nói về thời gian mà chúng ta dành vào nó. Và đó thường là do cái giá trị mà bạn có đc ở nhà vs gia đình là khác với những giá trị khi đi làm.  Điều đó thâttj là buồn ,vì nó có nghĩa là hoặc bạn sẽ phải đeo khẩu trang hoặc bạn sẽ phải là một diễn viên giỏi, và điều đó sẽ đuổi kịp bạn vào một thời điểm nào đó. Mọi ngừoi rút ra khỏi công ty, đặc biệt là những công ty lớn.

Ông cố phỏng vấn một hoặc hai người một tuần. Nó có dành cho những công việc có trình độ tháp nhất trong công ty hay không?

À đúng vậy, ở tất cả mọi trình độ.Chúng tôi thật ra chỉ có hai layers. Tôi từng ở một trường đại học ở hà lan tuần trước, và tự tôi phỏng vấn mọi người. Nó là lí do giống với việc chúng tôi thường có những nhóm nhỏ, bữa trưa hay bữa tối với những người trong công ty ở nhiều trình độ khác nhau. Bạn cần phải được kết nối. Chúng ta đều đang làm việc vì một mục đích giống nhau. Không phải là một công việc quan trọng hơn hay không.

Tôi có một công việc đơn giản nhất trong số đó và đó là tại sao tiếp cận rất quan trọng- vì tôi cơ bản được trả lương để chắc chắn là họ thành công.

Nó rất là hiếm, để một nhà CEO toàn cầu phỏng vấn những ứng cử viên trình độ thấp nhất. Thực ra, nó còn làm bạn trẻ ra nữa đó, và nó làm cho bạn nhận ra mình may mắn thế nào khi một thời điểm nào đó bạn được nhận vào làm. Bạn nhìn thấy những người trẻ thông minh bước vào.  Với năng lực của chúng ta ở tuổi đó, chúng ta sẽ không bao giờ được thuê vào thời nay. Tôi có một chút may mắn vì tôi đừng đầu chiều hướng đó. Ngoài kia có rất nhiều người thông minh.

Ông nói rằng nhân viên thường cảm thấy như họ đang đeo một chiếc mặt nạ để làm việc. Ông có nghĩ nhiều CEO phải vật lộn với cảm giác đó không ?

Bạn thấy có bao nhiêu công ty đang tìm kiếm mục đích, và bao nhiêu công ty có sự tồn tại ngắn.Độ dài tồn tại trung bình của công ty ở Mỹ hiện nay là 18 năm.Độ dài trung bình của CEO là ngắn hơn 4 năm. VD như nhiều công ty gặp khó khăn thu hút mọi người, và bạn phải tự thắc mắc tại sao lại vậy. Có phải là do mức lương? Thường là không, bởi vì ai cũng có thể trả nhiều cho những gì cần phải được trả.

Nó không chỉ là về kiếm tiền, đặc biệt là đối với thế hệ mới.Họ muốn tìm thấy sự khác biệt của cuộc sống nên họ tìm những công ty nào mà có mục đích lớn.Đây là một thử thách lớn của rất nhiều công ty. Niềm tin rất là thấp trong kinh doanh. Niềm tin đối với CEO còn thấp hơn.

Nhiều công ty trong khu vực riêng tư đang làm thất vọng những công dân của thế giới bằng việc điều khiển tỷ lệ lao động, tỷ giá, putting horse meet instead of dog meat out there, hoặc nghĩ rằng hoàn toàn có thể chấp nhận được nếu sản xuất một cái áo cộc tay ở một nhà máy tồi tàn. Và vậy nên càng nhiều người hơn không muốn làm việc cho những công ty như vậy, và người tiêu dùng không muốn mua từ họ. Chúng tôi có 175000 người đang  ở chính sách lương bổng của chúng tôi. Tổng tiền lương của tất cả mọi người trong công ty bao gồm cả tôi  là thấp hơn so với tiền thưởng cho nên công nghiệp tài chính ở London. Và tôi chỉ đang nói về tiền thưởng.

Nền công nghiệp tài chính nói về việc không thể tìm ra nhân tài và họ lo lắng thế nào về sự hạn chế của các khoản bồi thường đó. Việc mà họ nên thực sự lo lắng đó là giao tiếp và nâng đỡ mục đích cho nền công nghiệp này. Nếu mục tiêu đó là đủ lớn, bạn sẽ có khả năng thu hút những người phù hợp.

Ông có nghĩ là các công ty đang trở nên thông minh hơn về điều này?

Chúng tôi đang nhìn thấy bản thân chúng tôi trở nên mạnh hơn và liên tục hoạt động ở nó. Nhưng, ví dụ như bạn làm ở một công ty bảo hiểm mà có phí bảo hiểm bạn ko muốn bán cho vợ bạn hay mẹ bạn, bạn có thể cảm thấy vui khi làm việc ở đó không? Nó sẽ ăn mòn bạn qua thời gian. Nó sẽ mất khoảng vài năm, nhưng nó ko thu hút những người giỏi nhất, và nó chắc chắn là không tạo ra năng lượng và sự đảm bảo mà bạn cần để làm một công ty phát triển lâu dài. Tôi không có nhiều lo lắng như vậy, nhưng nỗi sợ lớn nhất của tôi là một thời điểm nào đó trong đời sẽ không thu hút được những người giỏi và thông minh nhất. Tôi không lo lắng nhiều về kinh doanh, chiến lược. Nếu chúng ta có khả năng tiếp tục thu hút những người giỏi nhất thì tôi biết họ sẽ đủ khả năng để tìm ra làm thế nào để điều hành công ty này trong một môi trường khắc nghiệt.

Một trong những điều nổi tiếng mà ông đã từng làm là ngừng hướng dẫn vấn đề và những báo cáo theo quý, và ông có thể chuyển sự chú ý đến những mục tiêu lâu dài. Nếu một CEO khác đến nói “ tôi cũng muốn làm như vậy”, tôi sẽ đưa ra lời khuyên nào để tạo ra sự kết nối?

Cái vấn đề mà chúng ta đang cố đánh vào bằng kinh tế và cần được giải quyết vào thời điểm hiện nay như an toàn thực phẩm, vệ sinh môi trường, công việc, biến đổi khí hậu không thể được giải quyết chỉ bằng việc báo cáo theo quý. Chúng cần những giải pháp dài hạn và không phải sức ép 90 ngày.

Tôi thấy một bài nghiên cứu gần đây là 75% giám đốc tài chính đưa ra lựa chọn sai lầm trong quý vì thiếu sự chỉ dẫn.Bạn có thể thấy nó dẫn công ty đến sự tồn tại ngắn hạn hay việc đưa ra quyết định sai lầm.Trong một cuộc khảo sát gần nhất của diễn đàn kinh tế thế giới, phần lớn các CEO nói rằng phần lớn sức ép lên họ phần lớn đến từ ngắn hạn.Vì vậy thử thách đó là khi bạn thực hiện nó.

Trong ngày đầu tiên tôi trở thành CEO, tôi ngừng sự hướng dẫn. Tôi phát hiện ra rằng ngày đầu tiên mà họ thuê bạn họ sẽ không đuổi việc bạn. Giá cổ phiếu đi xuống còn 8% vì mọi người nghĩ rằng tin không lành sắp đến. Nhưng tôi nhận ra rằng nếu chúng ta tiếp tục làm những điều tốt cho kinh tế, giá trị lâu dài sẽ tự khắc cải thiện.

Và ngạc nhiên thay, nếu bạn không đưa ra sự chỉ dẫn hay báo cáo theo quý, thì bạn sẽ thu hút được bộ phận cổ đông. Bạn bắt nhịp tốt hơn với mối quan hệ lâu dài và sự giao tiếp hợp lí.

Cái gì là sự chán nản nhất của việc lãnh đạo mà ông có?

Ồ, tôi ko có sự chán nản nào cả. Nó nghe có vẻ vô lí nhưng cuộc đời quá ngắn ngủi với tôi. Tôi không lo lắng về những việc xảy ra, tôi chỉ nghĩ xem nên làm gì với chúng. Tôi làm việc nhiều với người mù trong thời gian rảnh của tôi bên ngoài Unilever., và tôi đếm sự an lành của tôi mỗi ngày. Tôi rất là may mắn được ở vị trí này, và được giáo dục, được tự do làm những gì tôi  muốn. Vì vậy có rất ít việc khiến tôi  lắng.

Tôi muốn hỏi nó theo một hướng khác: Thử thách nào bạn giành nhiều thời gian để suy nghĩ nhất? Rõ ràng rằng thế giới đang phát triển nhanh ,nên bạn rất cần phải nghĩ về vấn đề khả năng lãnh đạo mà bạn cần trong 10 hay 15 năm, điều này khá khác với khả năng lãnh đạo mà chúng ta có hiện nay. Một lí do mà bạn nhìn thấy lí do bạn thấy một nhiệm kì ngắn của các CEO là có thể do nhiều người chưa sẵn sàng cho sự vui vẻ này, một thế giới không chắc chắn và mờ ảo.

Nỗi sợ của tôi, nếu tôi có, là nôi sợ bị lạc hậu. Đây là thế giới mà thay đổi rất nhanh và một phần đam mê của con người thuộc về để trở thành một phần của cái gì đó. Đó có thể là thứ chúng ta cần quan trọng chỉ dưới oxy. Nỗi sợ lớn nhất của tôi là sẽ trở thành vô dụng vì lạc hậu, lỗi thời- không ở cùng với công nghệ, không ở với những khác hàng mới, không cập nhật những tình hình toàn cầu. Bạn tiếp tục có một mức độ thấp của sự kiêu ngạo bắt ép bạn để đặt mục tiêu cao hơn hằng ngày.

Cái phong cách lãnh đạo của ông có thay đổi theo nhiều năm không?

Đương nhiên rồi.Khi cha tôi mất, tôi bắt đầu nghĩ về tất cả những gì ông đã dạy tôi.Những thứ mà bạn được trải nghiệm trong đời, đôi khi thoải mái, đôi khi không tạo nên một phần tính cách con người bạn. Đó là cuộc hành trình mà chúng ta trải qua cho đến khi ngày đó đến. Tôi chưa từng làm CEO bao giờ. Tôi đã nghĩ rằng mình chưa được chuẩn bị tốt, nhưng vì 1 lý do nào đó tôi nhận công việc này và nó đã là một trải nghiệm học khủng lồ với tôi.

Khoảnh khắc bạn tìm ra trong cuộc sống rằng nó không phải về bạn, nó là về đầu tư vào những người khác, tôi nghĩ bạn đang đi vào một trạng thái vững chắc hơn để làm lãnh đạo. Bởi vì trên hết, tôi nghĩ phẩm chất chính của 1 người lãnh đạo là trở thành một con người. Không có một lí do nào làm bạn đặc biệt vì bạn tình cờ nhận được công việc hay trách nhiệm này.

Điều cụ thể gì mà cha ông đã dạy cho ông?

Cha mẹ tôi lớn lên trong chiến tranh và cha tôi chưa bao giờ tới trường vì thế.Tôi có 6 em trai và gái, và bố tôi khăng khăng rằng chúng tôi sẽ học đại học. Ông ấy có 2 công việc trong cuộc đời, và theo nghĩa đen nó là làm việc mệt đến chết và 1 thứ mà tôi học được từ cha tôi đó là không được lười biếng. Họ nói rằng: Đừng quên số nhà bạn. Nghĩa là đừng quên bạn đến từ đâu và giữ chân bạn trên mặt đất. Tôi đến từ một phần của Hà Lan nơi mà mọi người sống tương đối khiêm tốn và bình thường.

Ông đóng băng khoản lương của ông khi mà ông bắt đầu làm việc ở Unilever trong thời gian suy thoái kinh tế. Ông còn đã chỉ trách sự bồi thường. Ông có thoải mái với lương của ông không, hay ông có nghĩ ông không nên được trả số tiền lớn như vậy?

Chắc chắn là cái sau. Tôi chưa bao giờ kiếm được nhiều tiền. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ như vậy. Khi tôi đến công ty tôi chưa bao giờ hỏi về lương và thương lượng về lương. Tôi chưa bao giờ hỏi xin một công việc trong sự nghiệp. Tôi chỉ luôn làm việc chăm chỉ và tin tưởng hệ thống xung quanh tôi sẽ làm điều đúng đắn. Khi tôi đến Unilever, tôi cảm thấy rằng lời đề nghị là khá hào phóng và kể từ đó tôi chưa bao giờ thay đổi nó. Và dù nó có là gì, và nhân tiện, nó luôn là quá nhiều so với những người làm việc vất vả và không có những cơ hội này. Những người ở trình độ chúng ta không nên bị khích lệ bởi lương. Nếu bạn trả lương tôi gấp đôi, tôi sẽ không làm việc nhiều hơn gấp 2 lần, bởi vì tôi đã gần như tối đa hoá thời gian làm việc của tôi. Và nó có thay đổi cách tôi làm việc không? Không hẳn, vì tôi cố gắng làm điều đúng đắn cho công ty này cho một thời hạn lâu dài. Vì vậy đúng, tôi may mắn, và tôi đôi lúc cảm thấy xấu hổ về số tiền tôi kiếm được. Nó rất là quan trọng việc bạn sử dụng nó thật tốt.Đó là điều tối thiểu bạn có thể làm.

Tôi thường nói rằng kể cả khi tôi không được trả lương, tôi vẫn sẽ nhận công việc này. Tôi vẫn còn cảm thấy xấu hổ khi mà chủ đề này được hỏi.Tôi luôn cảm thấy xấu hổ. Hội đồng quản trị luôn cô gắng để thay đổi khoản bồi thường và nâng cao nó, và chúng tôi từ chối làm điều đó- không phải vì lí do anh hùng, nhưng tôi nghĩ cần phải có sự đúng đắn.

Nó đang ảnh hưởng đến cách cư xử của các CEO, nơi mà mọi ng nghĩ mình không có tăng lương, hay là họ không kiếm được nhiều tiên, họ không được coi là CEO giỏi.  Tôi sẽ không khuyên nên chỉnh đốn thị trường. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng ta lập ra ví dụ phù hợp.

Tại sao hội đồng quản trị lại muốn tăng nó lên?Chẳng nhẽ vì họ nghĩ đó là việc họ nên làm?

Hầu hết các công ty có chính sách lương nói rằng: Chúng tôi muốn thu hút những CEO giỏi nhất, bởi vậy chúng tôi cần ở top phần trăm cao nhất và rồi bạn tham gia một cuộc đua top. Đó thực ra là những gì đã xảy ra trong 1 hoặc 2 thập kỉ trở lại đây.Bạn phải phá vỡ nó. Bạn không cần phải đi theo xu  hướng. Tôi luôn cảm thấy rằng, với tư cách là một triết lí trong cuộc sống, sẽ tốt hơn là làm ra bụi hơn là ăn bụi(??????). Bạn không bao giờ thắng trận chiến đấy. Cho đến khi nào bạn còn 1 tỷ người đi ngủ với cái bụng đói và không biết rằng họ có thể thức dậy vào sáng mai hay không, cuộc thảo luận này rất khó. Tất cả những gì bạn cần làm là chắc chắn rằng bạn sẽ không làm nó tồi tệ đi và thế là bạn thay đổi xu hướng và hi vọng nó sẽ thấm vào người khác nữa.

Lời khuyên tốt nhất của ông là gì?

Nó không phải là về bản thân bạn. Nếu bạn đủ may mắn để ở vị trí của chúng ta, bạn chắc hắn thuộc 2% dân số TG mà được giáo dục tốt, độc lập về tài chính, có thể làm bất cứ thứ gì họ thích. Nếu bạn thuộc 2% đó, thì đó là trách nhiệm của bạn phải phải làm việc và tạo ra dịch vụ cho 98% dân số còn lại.

Source: http://www.washingtonpost.com/blogs/on-leadership/wp/2015/05/21/the-tao-of-paul-polman/

Dịch giả: Nguyễn Ninh Dũng

West Food thưởng tết 2 tháng lương cho CBCNV

Như thường lệ, mỗi dịp Tết cổ truyền của dân tộc, West Food một thành viên của F.I.T - lại tổ chức...

Khuyến mại
  • iPhone chính hãng giá dưới 7 triệu đồng tại FPT Shop

    Chiếc iPhone 4 phiên bản 8 GB chính hãng của Apple được FPT Shop bán với mức giá chỉ 6.990.000 đồng. Mức giá bán lẻ này sẽ được áp dụng tại hơn 100 cửa hàng thuộc hệ thống FPT Shop trên toàn quốc.

  • Cài đặt Microsoft Office miễn phí cho iPhone, iPad

    FPT Shop đã sẵn sàng cho việc triển khai cài đặt miễn phí bộ phần mềm, game bản quyền và Microsoft Office trị giá 8 triệu đồng cho iPhone, iPad trên toàn hệ thống.

  • Lumia 630 hỗ trợ 2 SIM

    Lumia 630 được cho là điện thoại chạy Windows Phone 8.1 đầu tiên chạy 2 SIM có mặt trên thị trường. Máy được giới thiệu tại hội nghị Build của Microsoft diễn ra vào ngày 2/4.

  • Microsoft phát hành Office cho iPad, miễn phí iPhone và Android

    ‘Ông lớn’ phần mềm vừa quyết định phát hành miễn phí Office cho iPhone và Android khi không yêu cầu người dùng phải sử dụng Office 365 mới được phép biên tập tài liệu như trước.